Cảm tưởng mùa Vu lan báo hiếu

Thắm thoát lại một mùa Vu lan nữa trở về ....

Nắng vàng rải nhẹ chùa tôi,

Cỏ non xanh thắm một trời bình yên.

Về đây tu học Tâm Từ,

Tiếng chuông báo hiếu bước vào an vui.

Lại một lần nữa Vu Lan Báo Hiếu trở về với bao nhiêu người con Phật. Đó là mùa của Tri ân và Báo ân, là bổn phận người làm con phải làm tròn chữ Hiếu. Ngày Vu Lan tất cả người con Phật đều hướng về cha mẹ, nguyện cầu Tam Bảo gia hộ dù còn hiện tiền hay quá vãng.

Chữ “Mẹ” thường không thể tách rời với tình thương, là chất liệu ngọt ngào, êm dịu. Trẻ em thiếu tình thương thường chậm phát triển. Con người ai cũng cảm động khi nghe những bài hát hay những bài thơ về mẹ thân yêu.

Thơ văn ca ngợi tình mẹ thời nào cũng có, riêng tôi, đã bốn năm rồi, rời xa cha mẹ, không đợi đến mua Vu Lan Báo Hiếu mới tưởng nhớ đến song thân, những ký ức từ thuở ấu thơ gợi bao thương nhớ…

Một kỷ niệm làm tôi ray rứt trong lòng, ân hận khôn nguôi: một bữa trưa, qua nhà hàng xóm chơi, tôi được bác hàng xóm cho trái vú sữa. Mừng quá tôi chạy vội về nhà để trên bàn rồi đi rửa chân tay. Khi trở vào đã thấy mẹ bổ nó ra, tôi khóc thét lên, mẹ dỗ dành giải thích là bổ ra để tôi dễ ăn, nhưng bản tánh ngang ngược tôi vẫn khóc nhè... Đang trưa hè, tiếng khóc thét của tôi đã phá giấc ngủ trưa của ba và rồi ba mắng mẹ. Nhớ lại câu chuyện ấy tâm trí tôi một thoáng suy tư, nhưng lúc ấy còn trẻ con tôi nào có suy nghĩ... Mẹ đã mang nặng đẻ đau, chín tháng cưu mang, ba năm bú mớm. Mẹ đã cho tôi một bầu sữa thiêng liêng, còn tôi chỉ vì một trái vú sữa mà đã la thét ầm ĩ.

Tôi xuất gia học Đạo, lời trìu mến của mẹ và sự lo lắng dạy dỗ của cha đã hằn sâu vào ký ức không bao giờ quên. Lời giáo huấn của Phật trong kinh Vu Lan luôn nhắc nhở dù ở hoàn cảnh nào, ở đâu, làm việc gì luôn phải lấy chữ Hiếu làm đầu. Người con hiếu thảo luôn được chư Phật, chư Bồ tát, Thiện thần gia hộ, chở che, mọi việc làm đều được thuận lợi dễ đạt được thành công. Ngược lại, người con bất hiếu thường gặp chướng duyên trong cuộc sống. Ca dao có câu:

Cho tôi lập miếu thờ vua

Xây lăng thờ mẹ - xây chùa thờ cha.

Tôi biết rằng cha mẹ hiểu và thương tôi nhiều hơn! Xuất gia học Đạo, tiếp nối mạng mạch của chư Phật, chư Bồ tát để một ngày nào đó tôi có thể trợ duyên cha mẹ thăng tiến trong đời sống tâm linh. Một bài thơ tôi luôn nhớ:

Con đi đâu, con về đâu,

Cuộc đời của mẹ là câu trả lời.

Cho con nỗi nhớ không rời,

Cho con ấm cả chân trời nắng lên.

Ngày về tóc mẹ bạc phơ,

Mong con chân cứng đá mềm phương xa.

Đôi khi nhìn ráng chiều tà,

Chừng như thấp thoáng quê nhà nhớ thương.

Nhớ thương xin được hát thầm,

Lời ru của mẹ ngàn năm vẫn còn.

Mẹ là chỗ dựa bình yên cho tôi. Con xin đốt nén hương lòng sám hối với mẹ cha về những gì con làm phật ý cha mẹ. Vu Lan đang đến, với những ai còn cha mẹ trên đời hãy cài một đóa hồng trên ngực, đó là một diễm phúc nhất trên đời! Tôi cũng xin chia buồn với những ai cài hoa trắng trong tim, vì:

Những ai đã mất mẹ,

Là mất cả bầu trời

Tác giả Chơn Minh Huy